Cái giá phải trả

Cái giá phải trả

Vốn ưa nhìn, hoạt bát lại học giỏi có tiếng trong trường, chị được nhiều chàng trai theo đuổi nhưng cuối cùng gật đầu đồng ý kết hôn với anh, một gã trai hiền lành, một con mọt sách chính hiệu.

Tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định cuộc sống gia đình hạnh phúc, hai đứa con xinh xắn dễ thương, chồng công việc ngày càng thuận lợi, liên tục gặp may mắn và có nhiều cơ hội thăng tiến… Cuộc sống của chị dường như khi sinh ra đã được định sẵn chỉ để bước đi trên con đường được rải đầy hoa hồng. Người ngoài nhìn vào ao ước ngưỡng mộ, còn chị, chị cho rằng điều đó là đương nhiên vì mình xứng đáng được thế.

Thế nhưng cuộc đời lúc nào cũng đầy ắp những hiểm họa và sự cám dỗ. Cuộc đời cũng khá công bằng khi không cho không ai bất cứ điều gì. Chồng chị càng thăng tiến bao nhiêu, mỗi ngày mang về cho chị những xấp tiền dày cỡ nào thì khoảng thời gian anh dành cho gia đình càng trở nên hiếm hoi. Anh thường xuyên vắng nhà, còn chị việc hành chính văn phòng cứ hết giờ cơ quan lại về nhà vò võ lo đón con, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa… Cái chuỗi ngày dài với chừng ấy công việc khiến chị nhàm chán. Chị bắt đầu cảm nhận thấy sự trống vắng lạnh lẽo ngay trong chính căn nhà của mình bủa vây quanh mình.
 
Vì một thoáng say nắng, chị đã ngả vào vòng tay người đàn ông khác
(Ảnh minh họa).
 
Thời gian đằng đẵng của những ngày chủ nhật nằm dài ở nhà một mình khiến chị nhấp nhổm ra vào không yên. Rồi sau một vài cuộc điện thoại ỉ ôi của những cô bạn cũng rảnh rỗi thời gian đã kéo tuột chị ra khỏi nỗi ám ảnh vò võ một thân một mình ấy. Chị tham gia sinh hoạt ở một câu lạc bộ thẩm mỹ, lang thang quá cafe cùng bạn bè, đôi khi cùng thầy giáo hướng dẫn ở câu lạc bộ. Lửa gần rơm, sau vài lần trò chuyện, sự đồng cảm của một kẻ độc thân, một cô đơn khi chồng đi biền biệt dần kéo chị và thầy dạy thẩm mỹ lại với nhau. Cảm giác hẹn hò với nhân tình như thổi vào chị luồng sinh khí mới, hạnh phúc ngất ngây như thuở còn con gái lại ùa về.
 
Ban đầu họ hẹn hò tâm sự vui buồn ở nơi quán nước, rồi dần dần họ tìm đến nhà nghỉ… Ngỡ rằng cái nơi kín đáo nằm trong con ngõ sâu ấy không bao giờ bị phát hiện ra. Nhưng chị đã lầm, sự vụng trộm nào cuối cùng cũng bị phát giác. Lần đầu, lần hai, lần ba… rồi đến lần thứ chín hay mười gì đó, chị bị chính cô con gái đang tuổi dậy thì phát hiện khi đang tay nắm tay, gục đầu vào vai người tình nũng nịu đi từ nhà nghỉ ra. Nó đã đủ lớn để biết mẹ nó vừa làm gì trong cái nhà nghỉ ấy đi ra, đáng xấu hổ nhất là người mẹ vốn được nó tôn sùng, ca ngợi hết lời với bạn bè thì giờ đây bạn bè nó cũng được chứng kiến cảnh mẹ nó đang tay trong tay với một người đàn ông không phải bố nó. Nó chỉ thẳng vào mặt mẹ mà tuyên bố rằng: “Bà ta không phải là mẹ tớ!”.

Sau buổi hôm đó, chị sẵn sàng đón nhận cơn thịnh nộ của chồng khi nghe con gái mách chuyện, nhưng rồi nó không làm thế. Nó trở nên lạnh lùng, khinh thường mẹ. Ở cái tuổi ương bướng, nó bắt đầu lơ là chuyện học hành, bắt đầu kết thân với những người bạn xấu. Biết chuyện, chị khuyên can thì con gái thẳng thừng: “Mẹ không có tư cách để giáo dục con. Một người không biết liêm sỉ là gì khi cùng gã đàn ông đó bước vào nhà nghỉ thì đừng nên nói chuyện đúng sai…”. Chị tái mét mặt khi những lời cay độc dành cho mình lại thốt ra từ miệng đứa con gái mình hết mực thương yêu.

Còn chưa kịp phản ứng gì thì chị như muốn ngã khụy khi bóng chồng thấp thoáng nơi cửa phòng con gái. Anh im lặng quay lưng trở về phòng, đóng rầm cánh cửa lại. Nhiều ngày sau đó, chị không gặp anh. Biết chắc rằng, hành động phản bội của mình không được chồng tha thứ dù có van xin cỡ nào. Giọt nước mắt hối hận của kẻ phản bội chồng lăn dài trên má, chị đành lòng, đặt bút thảo tờ đơn ly hôn…

Chỉ vì một phút yếu lòng, một thoáng say nắng, chị đã phải trả giá bằng hạnh phúc của cả gia đình, nhận lấy sự coi thường, khinh bỉ và sa ngã của con cái.

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *