Chúng ta đang sống chung với rác

Chúng ta đang sống chung với rác

Mặc dù được trang bị đầy đủ thùng rác khắp mọi tuyến đường, từ khu chung cư đến các khu chợ, nhưng thùng rác chẳng thấy rác, chỉ thấy rác dưới lòng đường. Mọi người đi qua cũng chẳng thấy ai khó chịu, bởi vì chúng ta đã sống quen với rác.

rác dưới lòng đường

Bẩn từ trong nhà…

Tôi từng ở chung với vợ chồng đứa em trong căn hộ chung cư sáu mươi mét vuông. Từ phòng ngủ của chúng ra đến thùng rác inox gia đình để trong bếp chưa đến mười bước chân, vậy mà chúng vẫn lập một giỏ rác ngay ngoài ban công, sát cửa phòng. Và rác tràn cả ra ngoài. Đủ các loại từ có mùi đến không mùi. Vậy nên chúng vứt rác ra đường là chuyện có thể xảy ra.

… đến nhếch nhác ngoài ngõ

Tôi đón con ở trường, một em bé ăn bánh xong quẳng luôn cái vỏ xuống đất. Tôi chỉ dám hỏi cháu sao con xả rác vậy. Bà mẹ thản nhiên rằng sáng mai sẽ có người quét rác mà.

A, thì ra họ cho rằng đã có người quét rác thì họ có thể xả rác tùy ý. Suy nghĩ thiển cận hết chỗ nói!

Và đâu cũng thấy rác

Đó là sự thật không thể chối cãi. Tôi về miền Tây chơi qua ngả đại lộ Nguyễn Văn Linh. Đó là con đường dài, rộng có thể nói là đẹp nhất thành phố. Thế nhưng vừa ra khỏi khu Phú Mỹ Hưng, con đường liền thuộc về một thế giới khác. Thế giới của rác, thập cẩm các loại từ rác phân hủy đến không phân hủy đang bốc mùi hôi thối.

Một người bạn nói với tôi, có lẽ sống lâu trong đống rác, người ta không còn cảm thấy thối nữa.

Nhiều khi tôi tự hỏi, sau chừng ấy năm hội nhập, sau bao nhiêu nỗ lực của ngành giáo dục, chúng ta có những gì trong ý thức? Truyền thông để làm gì, mạng xã hội để làm gì mà điều tối thiểu nhất chứng tỏ là con người chúng ta cũng không làm được? Nếu ý thức bảo vệ môi trường ai cũng làm được có lễ Việt Nam sẽ có một hình ảnh đẹp hơn trong mắt bạn bè quốc tế.

 

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *