“Em ở chăm con khổ gấp vạn lần anh đi kiếm tiền” – các bố có thấu?

“Em ở chăm con khổ gấp vạn lần anh đi kiếm tiền” – các bố có thấu?

Mà có những khi có cả mặt Liên (vợ Thành) đứng đó, Thành cũng trả lời vậy khiến Liên cảm thấy tủi thân vô cùng. Sinh 2 đứa cũng san sát nhau, ở nhà chăm con nhỏ đầu tắt mặt tối từ sáng sớm tới tối khuya, có khi còn thông cả đêm nữa mà khi nói chuyện với ai chồng cũng toàn bảo: “Ui, vợ tao chả làm gì cả, chỉ ở nhà thôi.”. Thế ở nhà chơi à? Mà ở nhà chơi thì tinh thần nó phải thoải mái, người phải béo trắng hồng hây hây, tay chân phải trắng phau phau với quần áo phải lượt là gọn gàng, móng tay móng chân phải được chau chuốt tới bóng loáng chứ. Đời thủa có ai “ở nhà chơi” mà tóc tai lúc nào cũng rối bù xù, mặt mũi thì hốc hác, mắt da thì thâm quầng như con gấu trúc không,.. Lại còn mệt mỏi về tinh thần, ăn thì không được miếng nào cho ngon mà ngủ thì cũng chả ra hồn ngủ… Nói thật chơi thôi mà khổ thế thì nào ai mà chơi nổi cơ chứ. Những lúc mệt mỏi, nằm thức trông con mà nghĩ tới câu nói của chồng mà Liên ứa nước mắt, sao thấy tủi thân quá. Hóa ra đàn bà ở nhà chăm con như Liên là chả làm gì cả sao?

1

Mà cũng lạ ghê cơ, hễ mọi người nghe thấy ai nói là: Vợ tôi ở nhà! Là sẽ nghĩ ngay rằng: À con vợ thằng này ở nhà ăn bám chồng, vô công rỗi nghề, bala bala… Xin thưa nếu như đàn bà sinh ra để được ban tặng cái thiên chức làm vợ, làm mẹ thì đàn ông sinh ra chính là để bảo vệ, chở che và nuôi sống cái gia đình đó chứ. Vậy nếu như phân định rạch ròi những thiên chức mà mỗi người phải làm như thế thì chẳng phải là đàn bà sinh con, chăm con rồi duy trì nòi giống đã là một công việc vĩ đại nhất rồi đó sao? Vậy những người đàn ông có khi nào nghĩ chính họ cũng đã từng được nuôi lớn trưởng thành từ chính bàn tay của những người đàn bà hay không? Những người mẹ của họ cũng chả có làm gì cả mà họ vẫn có thể khôn lớn trưởng thành được như vậy đấy thôi.vo-toi-chang-lam-gi-ca-1

Nhưng Liên lại không nghĩ được nhiều như thế. Trong lòng Liên khi nào cũng là nỗi buồn, tủi hờn và những tự ti về bản thân và ngoại hình. Nghỉ làm ở nhà chăm 2 đứa con nhỏ san sát nhau, cách nhau hơn tuổi (vì chót lỡ kế hoạch nên tặc lưỡi là thôi thì đằng nào mất công nuôi thì nuôi cả thể sau cho nó nhàn hơn và hết cái trách nhiệm đẻ con) mà cô thấy sao nó còn vất vả hơn cả ngày xưa đi làm, đầu óc lúc nào cũng như muốn nổ tung ra vậy. Rồi cơm, nước, chợ búa, dọn dẹp, giặt giũ, dỗ con khóc, ép con ăn, rồi giải quyết ti ri tỉ muội các chuyện nào là thằng lớn đánh thằng bé, thằng bé thì ỉa bậy, tè dầm, thằng lớn nghịch ngợm, phá đồ chơi, chui tủ lạnh, xểnh ra cái chạy lon ton ra ngoài đường, ra sông nghịch,…

Ấy thế đã hết đâu, còn phải lo xem tối chồng ăn gì, rồi con ăn gì, lo tắm gội cho chúng, quản lý chi tiêu tiền điện, tiền nước sao cho hợp lí từ đồng lương không được quá xông xênh của chồng để sao cho đủ sống cho tới lúc lấy lương tháng tới, rồi lo sao cho hợp lí để trích ra 1 khoản phòng khi con đau ốm,… Rồi lại lo tới chuyện làm sao để cái câu “Vợ tôi chả làm gì, ăn rồi ở nhà thôi…” đừng ám ảnh trong đầu nữa. Cái câu nói đó sao cứ ở mãi trong đầu Liên ngay cả trong giấc ngủ khiến cô nhiều lúc như muốn hét lên thật to cho nó khuây khỏa, chỉ muốn bỏ đi đâu đó cho thoát khỏi cái căn nhà mà không có lúc nào ngơi những tiếng khóc lóc, tiếng đập phá, tiếng đòi hỏi, mè nheo và thậm chí là càu nhàu nữa của 3 người đàn ông trong nhà. Liên như muốn hét lên, nhiều lúc muốn sôi sục phản kháng, nhiều lúc uất ức hỏi tại sao họ sinh ra để hành hạ Liên như vậy. Nhưng rồi, vài phút thở dài, rồi buông vai, Liên lại tự nhủ lòng mình: Có lẽ đó là cái số của mình.

Cứ sau mỗi tối thức dậy, khi mà giấc ngủ cứ chập chờn, nửa tỉnh nửa mê, Liên thức dậy với vẻ mệt mỏi và sáng nào với cô cũng là một buổi sáng tồi tệ để bắt đầu cho một ngày căng thẳng và mệt mỏi. Nhưng mà chồng cô lại chẳng mấy khi có thể hiểu được điều đó. Sáng anh quà áo là lượt rời khỏi nhà thì vẫn là khung cảnh nhà ấy: gọn gàng, sạch sẽ, ngăn nắp, con cái sáng sủa, thơm tho, cơm canh nóng có sẵn nên là Thành nghĩ ở nhà chỉ việc bế thằng nhỏ với dắt thằng lớn đi chơi thế là xong… Thế nên cuộc chiến âm thầm mà mệt rũ người của Liên với 2 thằng “giặc nhà” và công việc dọn dẹp, nấu nướng, giặt giũ,… Thành là người ngoài cuộc nên không biết. Có những hôm con quấy quả khóc, Liên mới kể nể có một vài câu đã thấy Thành trừng mắt phùng mang trợn má lên nói: “Tôi đi làm cả ngày mệt lắm rồi cô để tôi nghỉ ngơi, yên tĩnh được không? Có mỗi việc ở nhà chăm con thôi mà làm không nên hồn thì còn làm được cái gì nữa. Ngày xưa mẹ tôi nuôi tới 5, 6 anh em có kêu ca gì đâu. Cô có biết là kiếm được một đồng tiền ngoài xã hội nó bon chen, nó mệt mỏi và đáng sợ như thế nào không? Mà thôi, cô suốt ngày ở nhà thì biết cái gì mà nói, có nói với cô có khi cũng bằng hòa”.

Theo khotruyenhay

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *